Truyện Duyên Kỳ Ngộ – nữ thông minh sủng sạch

Truyện Duyên Kỳ Ngộ bị đả kích không hề nhẹ khi Trình Tinh xuyên không có một loại, rõ ràng tối hôm qua nàng còn ngủ trên chính chiếc giường của mình, nửa đêm thức dậy còn không khách khí ném chiếc dép vào một con chuột đang ăn vụng, ánh mắt oán hận nhìn nàng trước khi chạy mất nàng còn nhớ rõ ràng. Thế mà, sáng nay khi mở mắt ra nàng phát hiện … mình xuyên không rồi.

Xuyên không không bi kịch, bi kịch chính là trở thành một tiểu oa nhi.

Càng bi kịch hơn chính là một tiểu oa nhi không được phụ thân thương yêu, mẫu thân là một người mềm yếu, nhu nhược như một quả hồng mềm chính cống, người ta muốn nặn như thế nào tùy ý.

Giống như đại đa số nữ chính xuyên không khác, ngòi bút của Trang Trang vẽ nên một Thanh La tài năng thiên bẩm, nhưng không ai biết rằng tài năng đó đến từ một thế giới khác, cuộc sống ở tướng phủ dạy cho nàng hiểu rằng thể hiện tài năng chỉ là tự chuốc hoạ cho chính mình, nàng không muốn trở tranh con rối trong nước cờ thăng tiến của phụ thân. Hừ, vì cớ gì nàng phải cam chịu một cuộc sống không có tương lai như thế.

Nàng muốn đưa mẫu thân đi trốn, tìm một nơi tiêu dao tự tại. Nếu ngày ấy nàng không gặp Tử Ly, không vào cung dự hội thì có phải cuộc sống của nàng sẽ khác không? Nếu nàng không- gặp- người- không- nên- gặp , cuộc sống của nàng sẽ tiêu diêu tự tự bình thản không gặp sóng gió của triều đình…

Nhưng cuộc đời vốn dĩ không có nếu như….

Nếu mọi chuyện đều có nguyên nhân và kết quả thì Thanh La đến với thế giới này, vượt qua ngàn năm là vì gì đây ? Đến khi gặp một người nàng mới hiểu, có lẽ nàng vượt qua ngàn năm chỉ để gặp một người.

Lưu Giác là một trong những nhân vật để lại cho tôi ấn tượng nhiều nhất, thực ra lúc đầu tôi không thích Lưu Giác, chàng là một tiểu vương gia ác bá lúc nào cũng nghĩ những trò quái ác chọc cho người khác đứng ngồi không yên, mỗi lần xuất hiện thì y như rằng giống như một nhân vật phản diện …nhưng không khiến người khác ghét bỏ, thậm chí là đau lòng thay cho tình yêu nhiều sóng gió của chàng.

Lưu Giác không sợ trời, không sợ đất, người loạn thì chàng loạn nhưng chàng chỉ sợ hai điều:

Một là, ánh mắt thất vọng của phụ vương.

Hai là, nước mắt của A La.

Tôi nghĩ khi Trang Trang đặt bút viết về Lưu Giác, chắc hẳn đã mường tượng ra một thiếu niên không biết tình yêu là gì, một khi đã yêu là sẽ dốc lòng vì người đó. Nếu không tại sao lúc nào chàng xuất hiện cũng trêu chọc cho A La tức giận. Chẳng phải giống một thiếu niên chẳng hiểu gì về tình ái, muốn người đó chú ý đến mình hay sao ? Người ta vẫn nói, ai rơi vào lưới tình đều ngốc nghếch, ai yêu trước người ấy sẽ thiệt thòi. Lưu Giác là như thế!

Chàng yêu A La!.

Tình yêu ấy như thế nào thì người ngoài cuộc chẳng ai hiểu rõ, cũng không có cách nào hiểu rõ tình yêu của chàng cao lớn đến đâu. Khi Thanh La từ chối tình yêu của chàng để bỏ trốn, tôi từng nghĩ người kiêu ngạo như Lưu Giác sẽ để tình yêu này kết thúc từ đó, tuy nhiên chàng bỏ ra bao nhiêu năm để tìm kiếm nàng, khi tìm được lại âm thầm bảo vệ, chỉ cần nàng vui thì chàng chiều nàng.

Thanh La thích hoa hải đường. Năm ấy chàng vì nàng sưởi ấm hải đường nở giữa mùa đông mùa đông giá rét chỉ để đổi lại nụ cười vui vẻ của nàng.

Nhưng cũng có một số chuyện Lưu Giác cố chấp hơn bất cứ ai, nếu có thể nhìn thấy nàng còn sống đối với chàng không có gì có thể đánh đổi, tình yêu của chàng đổi lấy mạng sống của nàng, chàng sẽ không hối hận, cũng không có nuối tiếc, cho dù nàng không vui, nàng hận chàng đi chăng nữa.

“A La tha lỗi cho ta, nếu nàng tỉnh lại nhất định phải tha lỗi cho ta.”

Vì nàng, đạo quân thần gì đó chàng đều từ bỏ, chỉ mong được bên nàng.

Tôi nghĩ những người đàn ông từng xuất hiện trong cuộc đời Thanh La đều có tính cách riêng, tài hoa hơn người, ai cũng có sự cố chấp của chính mình.

Nhân vật khiến tôi đau lòng nhất là Sở Nam – vương tử Trần quốc, tôi không biết nên nói Sở Nam yêu điên cuồng hay ngốc nghếch, bởi vì một người mà ngay cả tính mạng của không cần. Tôi vẫn không hiểu vốn dĩ là không thể hiểu, rốt cuộc tình cảm của Sở Nam đối với Thanh La là gì? Là ngưỡng mộ tài năng hay là tình yêu. Tại sao lại có thể nâng niu bảo vệ Thanh La đến thế? Cho đến khi nhắm mắt lại trong mắt hắn không có hối hận chỉ có nhẹ nhõm, vì nàng đã an toàn.

Người tôi thấy đồng cảm đó khi đọc Truyện Duyên Kỳ Ngộ chính là Tử Ly, dùng bốn từ “ngọc thụ lâm phong” để miêu tả Tử Ly có lẽ không hề sai. Bản thân Tử Ly điều gì cũng tốt, dường như không nhận ra khuyết điểm nhưng con người khi sinh ra đều phải tuân thủ theo quy luật của tạo hoá con- người- -vốn- dĩ – không – hoàn – hảo, kể cả đó là “chân mệnh thiên tử” đi chăng nữa. Trên thế gian này đừng quá tham lam vì một khi bạn đã tham lam thì những điều bạn mong muốn sẽ không được như ý nguyện. Huống chi là giang sơn và mỹ nhân, hai thứ ấy chỉ có thể lựa chọn một.
————————————
Nếu bạn là Thanh La bạn sẽ chọn ai?

Một, Tiểu vương gia Lưu Giác chuyên gây rối nhưng có thể vì nàng đánh đổi bằng mọi giá.
Một, Sở Nam yêu điên cuồng không cần lý lẽ.
Một, Tử Ly vì gánh nặng lời hứa, gánh nặng giang sơn nhưng không thể từ bỏ tình yêu với một người.

Rốt cuộc trái tim của Thanh La sẽ thuộc về ai?

Nàng vượt qua ngàn năm lịch sử đến một triều đại xa lạ chỉ để gặp một người, làm một việc là yêu chàng.

Đọc truyện tại website: http://goctruyen.com/duyen-ky-ngo/

Review by Tâm Dung Hoa